1. Niệm giác chi (Satisambojjhaṅga), ghi
nhận bén nhạy trong đề mục đang tu tập.
2. Trạch pháp giác chi (Dhammavicayasamboj-jhaṅga), trí
thẩm sát danh sắc, nhận thức sâu sắc, liễu tri chân thực tính chất pháp là vô
thường, khổ v.v...
3. Cần giác chi (Vicayasambojjhaṅga),
sự nỗ lực, sự nhiệt tâm, tinh tấn dõng mãnh không lui sụt việc phát huy chánh
niệm tỉnh giác trong đề mục.
4. Hỷ giác chi (Pītisambojjhaṅga),
sự hưng phấn, phỉ lạc, tâm hân hoan khi an trú trong đề mục.
5. Tịnh giác chi (Passaddhisambojjhaṅga),
sự yên tịnh thân tâm, vắng lặng thân tâm, tức là nội tâm không bị xáo trộn bức
xúc.
6. Định giác chi (Samādhisambojjhaṅga), sự
tập chú trên đề mục, tâm vững trú trên đề mục, không tán loạn, không giao động.
7. Xả giác chi (Upekkhāsambojjhaṅga),
sự dung hòa của tâm, trạng thái an nhiên bình thản đối với hiện trạng sanh diệt
của pháp hữu vi, không bồn chồn lo âu.
(Sưu tầm)
(Sưu tầm)